[Cứu vớt Kẻ Được Chọn] Chương 1

Chương 1:  Những mảnh kí ức vụn vỡ

 

tumblr_m04d9mgWfF1rn15l3o1_500

 

Part1

Đêm u ám, hàng lang trống trải, tiếng bước chân kiên định vang vọng trong đêm trống vắng. Một ngọn đèn mờ ảo mang lại chút ánh sáng, ngọn đèn nằm trong tay một người đàn ông đang sải những bước dài. Từ bàn tay to lớn, dày đặc những vết chai, là đủ để thấy chủ nhân của bàn tay đó là một người đàn ông cao lớn. Toàn thân người này quấn áo chùng đen kín mít từ đầu tới chân, khiến y và màn đen hoà vào làm một, tựa như bóng ma trong đêm.

Người đàn ông đột nhiên dừng bước —— y nghe thấy vài tiếng chân bước liên hồi, hơn nữa còn cách vị trí của mình không xa là bao. Y bèn nhìn sang bên kia xem thử —— không có ai, người đàn ông nhíu chặt đôi mày, y cẩn thật nghe kĩ tiếng bước chân rất nhỏ, xem xem tiếng vọng từ đâu mà ra…

Đột nhiên, người đàn ông bất thình lình vung tay, lập tức tóm ngay được cái gì đó đang ẩn mình trong bóng tối, kế đến lột phăng một lớp vải mềm- mại- vô- hình ra! Đồng thời, tay kia túm lấy “thứ” ẩn dưới lớp vải kia —— một cậu thiếu niên, cậu đang ngước đôi mắt màu ngọc lục bảo đầy bối rối nhìn người đàn ông nọ.

Đó là một thiếu niên xinh xắn, nhìn dáng vẻ thì có thể đoán cậu nhiều lắm chỉ khoảng mười một, mười hai, vẫn còn vài nét trẻ con. Áo chùng cắt vừa vặn với thân hình mảnh khảnh, trong bóng đêm, nước da trắng ngần dường như tỏa ánh sáng, đôi môi đỏ tươi khẽ vểnh, và nhất là đôi mắt màu xanh biếc nọ, hệt như viên ngọc lục bảo thượng hạng, sáng long lanh.

“Cậu Potter…” Người đàn ông mỉm cười độc địa, từ tốn nói, “Lại một lần… Đây đã là lần thứ bao nhiêu trò trốn ngủ chơi đêm rồi, hử? Xem ra hồng ngọc của nhà Gryffindor lại giảm nữa rồi…” Y buông cánh tay mảnh khảnh của cậu thiếu niên, cười lạnh lùng, “Trừ Nhà Gryffindor năm mươi điểm! Còn trò, biến đi cho khuất mắt ta, ngay lập tức!”

Nói rồi, y không thèm nhìn thiếu niên dù chỉ thêm nửa tích tắc, áo chùng đen phất lên thành một đường cong duyên dáng, y biến mất trong bóng đêm.

Thiếu niên vẫn đứng ngây ra đó, ngước mắt nhìn theo cho tới khi điểm sáng nọ biến mất trong hành lang tăm tối, vẻ thất vọng ngập tràn trên khuôn mặt cậu, thiếu niên cúi đầu, lẩm bẩm: “Sao lúc nào thầy cũng căm ghét em như vậy hả thầy…”

 

Part2

Đã là nửa đêm rồi, thiếu niên chán nản, thất vọng ngồi bên hồ đen, bóng sồi, bóng dẻ đổ lên bóng người cậu, hòa lẫn vào làm một . Trăm ngàn vì sao trên bầu trời rọi bóng nơi đáy nước, phản chiếu ảo ảnh lấp lánh. Làn gió xuân ấm nhẹ lướt qua áo chùng đen khoác trên người thiếu niên, đồng thời vuốt nhẹ mái tóc đen rối bù của cậu. Thiếu niên chống cằm, lặng lẽ ngắm làn nước hồ trong đêm đen như mực, thở dài.

“Nếu cậu Potter đây đã muốn nhảy hồ tự tử thì phiền cậu làm ơn nhảy nhanh một chút cho người khác nhờ, dù sao thì giờ cũng đã là nửa đêm rồi, cậu cứ than thở như thế làm sao mà người ta ngủ yên cho được.” Bỗng nhiên, có tiếng nói lạnh lùng vang lên từ sau lưng cậu.

Thiếu niên lập tức giật mình hốt hoảng, sau đó đứng lên nhìn người đàn ông khoác áo chùng đen đang đứng trước mặt mình: “… Buổi tối tốt lành, Giáo sư… Giáo sư Snape.” Chút ảm đạm vụt lướt qua nơi đáy mắt cậu, “Thầy yên tâm, dù em có nhảy hồ tự tử thì cũng không liên quan đến thầy, thầy hoàn toàn có thể quay về hầm của thầy, tiếp tục yên giấc ngủ say, không phải lo cho em.”

Người đàn ông nọ nhíu mày. Y cảm thấy rất rõ rằng thiếu niên đang đứng trước mặt mình không giống cậu ngày thường chút nào, có vẻ như cậu đang dính vào chuyện rắc rối nào đó. Y nhìn thiếu niên trước mặt hồi lâu, rồi nói: “… Có muốn uống chút gì đó không?”

Thiếu niên giật mình, ngây người một lúc lâu, sau khẽ gật đầu: “Vâng.” Nói đoạn, cậu lập tức đi theo y tiến về hầm.

 

Part3

Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ tràn đầy hầm ngầm, trong bóng tối có thể thoáng thấy hai thân hình đang quấn lấy nhau. Làn da trắng nõn của thiếu niên hiện lên càng thêm nổi bật, những sợi tóc đen bết dính chặt lên mặt, hai chân quấn chặt lấy thắt lưng người đàn ông, cúi đầu rên rỉ.

“A ——” thiếu niên run rẩy cất tiếng thét cao vút, thân thể dần dần xụi lơ. Nam tử rút ra khỏi cơ thể thiếu niên, thở dốc một hồi, sau đó ngồi thẳng người, ném y phục của thiếu niên lên người cậu: “Trò đi đi.”

Thiếu niên không nói một lời, vội vàng mặc quần áo tử tế, một tiếng “RẦM” vang lên, cánh cửa được đóng lại, cậu đi ra ngoài. Bên ngoài tối đen như mực, thiếu niên túm chặt áo khoác tàng hình trên người, lặng lẽ đi trong đêm đen. Thân thể rất đau, mỗi một lần, thầy ấy đều đối xử với mình thô bạo như thế, ngoại trừ… Lúc thầy ấy gọi tên…

Là từ lúc nào, từ lúc nào mà quan hệ của đôi bên lại trở nên mập mờ như vậy? Thiếu niên gượng cười méo mó. Đêm đối ẩm đó cư nhiên khiến hai người… Thực ra, mình không hề say, chỉ là tham luyến sự dịu dàng đó, và cũng không muốn đánh mất sự dịu dàng ấy… Nhưng điều khiến mình không ngờ nhất lại là, tên người thầy ấy gọi suốt cả đêm đó lại chính là… Mẹ của mình! Còn về phần mình, chẳng qua do mình ngẫu nhiên được thừa hưởng đôi mắt biếc xanh y hệt mà thôi, bản thân mình… Chỉ là một vật thay thế…

Cho nên, đó là nguyên do tại sao mình nói với thầy ấy rằng: “Chỉ là ngẫu nhiên chúng ta cùng có thứ nhu cầu này mà thôi, thầy không phải lo…” Không sai, chỉ là nhu cầu mà thôi, ngoài ra, không có thêm bất cứ điều gì khác nữa!

 

Part4

“Potter! Trò điên rồi hả?” Người đàn ông hung dữ quật thiếu niên ngã lên tường hỏi, “Trò cũng dám đăng kí tham gia thi đấu Tam Pháp thuật sao? ! Đầu óc trò nhũn ra nước rồi sao? Trò có biết cuộc thi đó rất nguyên hiểm hay không hả!”

“Em…” Thiếu niên sững sờ nhìn y, “Em không có…” Cậu thực sự không ném tên mình vào Chiếc Cốc Lửa mà.

“Trò không có gì?” Y nhe răng cười khinh khỉnh, “Quả nhiên tính trò cũng giống hệt như thằng cha trò, vì muốn có tiếng tăm “lẫy lừng” mà không ngại trả đủ mọi giá! Thật đúng là cha nào con nấy …”

“Thầy căm ghét cha em?” Thiếu niên thì thào hỏi, “Nhiều đến thế sao hả thầy?”

“Điều đó còn phải hỏi nữa sao, cậu Potter!” Người đàn ông cười nhạt, “Ta căm ghét y, thậm chí hận không thể giết y!”

“Thế thầy cũng căm ghét em luôn ư?” Thiếu niên bỗng nhiên nói, “Thầy căm ghét em lắm phải không?”

“Trò và thằng cha của trò chẳng khác nhau chút nào cả!” Người đàn ông siết chặt cằm thiếu niên, đánh giá khuôn mặt cậu, “Tự cao tự đại như nhau, cuồng vọng như nhau cả, thâm chí đến cái mặt các người… cũng giống hệt như đúc!” Y buông tay đầy oán ghét, “Mong sao một ngày nào đó cái mạng lớn của trò cũng giống cha trò…” Nói đoạn, y vung tay, áo chùng quét lên theo một đường cong duyên dáng, nhanh chóng khuất dạng.

“Thế nên… Thầy vì cha em mà căm ghét em đến vậy ư?” Thiếu niên thì thào với chính mình, “Thầy vì cha em mà căm ghét em, đồng thời vì mẹ em mà quan tâm tới em, vậy thầy ơi… Phải thế nào thì thầy mới có thể thực sự nhìn chính bản thân em hả thầy?”

 

Part5

“Chiết tâm trí thuật!” Người đàn ông giơ đũa phép, thiếu niên trước mặt tỏ vẻ thống khổ khôn cùng, nhưng hiển nhiên, “Bế quan bí thuật” của cậu thật sự quá non kém, căn bản không thể nào ngăn cản sự xâm nhập của đối phương.

Không được… Không thể để cho thầy ấy nhìn thấy điều đó… Thiếu niên ra sức chống chọi, cậu muốn khép chặt tâm trí mình, không thể để cho thầy ấy biết…

Người đàn ông kinh ngạc thu đũa phép lại, đánh giá thiếu niên trước mặt mình, lại ngẫm tới điều mà y vừa biết được, quả thực y thấy quá tức cười: “… Potter…  Trò thích ta ư?”

Thiếu niên lui ra sau mấy bước, chật vật mà ngồi dưới đất, cậu nhìn y, sự kiên định sáng bừng lên, ngập tràn trong đôi mắt xanh biếc: “Phải! Em mến thầy!”

Ngay tức thì, y bật cười khinh miệt: ” Mến? Trò có hiểu “mến” tức là như thế nào không?  Hay chỉ vì chúng ta lên giường với nhau vài lần mà có? Potter, cái gọi là “yêu mến” của trò thật quá rẻ mạt rồi.”

“Tại sao thầy không tin em?” Thiếu niên hỏi, ” Em thật sự rất mến thầy mà, giáo sư! Em…”

“Đủ lắm rồi, Potter!” Người đàn ông lập tức ngắt lời, không cho cậu nói tiếp, “Hai người chúng ta, tuyệt nhiên không thể thế được! Trò thừa biết ta căm ghét cha trò đến mức nào đấy!”

“Nhưng em không phải cha em! Mà em cũng chẳng phải mẹ em gì hết! Em chỉ là em! Là Harry Potter mà thôi! Tại sao thầy không thể thực sự nhìn chính em hả thầy? !” Thiếu niên rốt cục không nhịn được nữa, bùng nổ.

“Bất kể điều đó có xảy ra hay không, chúng ta cũng không thể ở bên nhau được.” Y lạnh lùng nói.

“Tại sao chứ?” Thiếu niên ngờ vực, ” em…”

“Bởi vì… trò là một Gryffindor, mà ta… Là một Slytherin…” Người đàn ông đáp. Cũng lạnh lùng, ngắn gọn như câu nói hồi nãy, “Chỉ đơn giản thế thôi!”

“Chỉ vì thế thôi sao?” Nét mặt thiếu niên bỗng trở nên kì dị ” Nhưng em cũng không phải…”

“Đã đủ rồi, Potter.” Y cắt ngang lời cậu mà rằng, “Ta không muốn lãng phí thời gian của ta với trò nữa, trò có thể đi được rồi.”

“Vậy còn khoá học của em thì…” Thiếu niên thì thầm khẽ hỏi.

“Ta sẽ nói với thầy hiệu trưởng, rằng chúng ta đôi bên không ai chịu được ai, ta sẽ nhờ cụ ấy tìm người khác đến dạy trò ‘Bế quan bí thuật’ .” Y chỉnh trang lại áo chùng nói, “Còn bây giờ, trò có thể đi, ngay lập tức.”

 

Part6

Chiếc đầu lâu xanh lục cháy sáng với chiếc lưỡi hình con rắn, Dấu hiệu Hắc Ám đang bao trùm lên bầu trời Hogwarts. Sấm gầm rền vang giữa trời đêm bao la, sét rạch ngang trời soi rọi mặt đất u ám.

Thiếu niên toàn thân nhếch nhác, lảo đảo chạy đến bên dưới tháp Thiên Văn. Cậu siết chặt đũa phép trong tay, mắt hướng lên trên tòa tháp. Tia chớp rạch ngang bầu trời, rọi sáng bừng đêm đen trong phút chốc, thiếu niên run rẩy toàn thân, cậu ngước mắt nhìn người đàn ông đang đứng trên tháp, dường như y cũng liếc cậu một cái, và rồi y giơ đũa phép lên, chỉ thẳng vào cụ già trước mặt…

“Không… Không… Đừng! …” Thiếu niên la lớn, ánh mắt không rời người đàn ông cao lớn nọ, giáo sư! Đừng mà…

“Avada Kedavra!” Tia sáng xanh lục bắn trúng người , thiếu niên trơ mắt nhìn thi thể lão nhân rơi từ trên tháp cao rơi xuống… Tại sao… Thiếu niên điên cuồng xông thẳng lên trên tháp, tại sao chứ? Tại sao thầy lại phải làm như vậy!

“Các ngươi đi trước đi!” Người đàn ông tỉnh táo ra lệnh cho con đỡ đầu của mình và những kẻ khác nhanh chóng đào tẩu, “Các ngươi đã quên mệnh lệnh của chúng ta hay sao? Potter thuộc về Chúa tể Hắc Ám, đi đi, để ta đối phó với nó là được.”

Người đàn ông vô cùng kinh ngạc. Chính bản thân y cũng không sao hiểu nổi, tại sao mình không thừa lúc hỗn loạn bỏ đi, mà lại … Chờ đợi thiếu niên xuất hiện, bản thân mình… còn gì muốn nói với thằng nhóc đó sao?

 

Part7

”Tại sao…” Cậu thiếu niên chĩa thẳng cây đũa phép vào y, “Tại sao thầy lại…” Đôi mắt màu ngọc lục bảo đẫm lệ, cậu đang run rẩy không ngừng.

“Tại sao à? Potter, trò thực sự xuẩn ngốc đến tức cười!” Người đàn ông cười khẩy một cái, “Ta là Death Easter, đây là điều mà ai ai cũng biết, ta kính phục chủ nhân mình, vì thế…  phục vụ ngài là lẽ đương nhiên…”

“Em không tin!” Thiếu niên hét lớn, “Thầy kính trọng thầy Dumbledore như thế, sao thầy có thể…”

“Chẳng qua chỉ là diễn kịch mà thôi!” Người đàn ông xối thẳng xô nước lạnh mang tên “sự thật tàn khốc” xuống đầu thiếu niên, “Potter, trò quá ngây thơ rồi, thế này thì còn lâu trò mới đủ tư cách trở thành Kẻ Được Chọn! À, Trò có nhớ mấy câu thần chú viết trong sách của “Hoàng Tử Lai” không? Đó là do ta phát minh ra đấy, ta chính là Hoàng tử Lai! Là ta cố ý khiến trò phát hiện ra cuốn sách ấy, khiến trò học Hắc Ma Pháp Thuật viết bên trong! Là Hắc Ma Pháp Thuật… Kẻ Được Chọn lại đi học Hắc Ma Pháp thuật, thật là một chuyện nực cười biết bao!”

“Em vẫn nghĩ rằng thầy…” Thiếu niên vẫn không sao tin nổi.

“Ta nói rồi, chẳng qua chúng ta chỉ lên giường với nhau vài lần, chắc trò không tưởng bở rằng ta sẽ thích trò đấy chứ?” Y phẩy phẩy tay, “Đủ rồi, bây giờ màn kịch đã xong, rèm cũng đã kéo, hẹn gặp lại trò trên chiến trường, Potter!” Nói đoạn, y quay người, đi xuống cầu thang…

Người đàn ông đi vô cùng chậm, hắn biết rõ, tư thế này làm lộ hoàn toàn phía sau lưng mình, thằng nhóc sẽ không từ bỏ một cơ hội quá tốt như vậy hòng giết mình báo thù cho vị hiệu trưởng cao tuổi. Y gượng cười méo mó, có lẽ chết trong tay thằng nhóc cũng chưa hẳn đã là một cách giải thoát quá tệ!

Ấy thế nhưng thiếu niên vẫn không hề nhúc nhích, tận đến khi xuống hết bậc thang cuối cùng,  rốt cuộc y cũng nhịn không nổi bèn thuận khi vừa tới ngã rẽ khẽ liếc nhìn thiếu niên một cái —— nhóc đã hạ đũa phép tự bao giờ, sững sờ nhìn theo từng bước chân ta xuống lầu… Nó thả ta đi, chẳng qua cũng chỉ vì  tiếng cười hân hoan nó mến…

 

Part8

“Nhìn… ta…” Người đàn ông nhìn thẳng vào đôi mắt biếc xanh đó. Thật xinh đẹp biết bao.  Thật mỹ lệ biết nhường nào … Trách nhiệm của ta vậy là hoàn thành xong hết rồi, kí ức của ta cũng đã đưa lại cho thiếu niên, bản thân ta … Có thể giải thoát rồi…  Nhưng mà, sao dường như trong lòng ta còn có chuyện gì đó không thể buông xuôi được vậy?

Cậu thiếu niên bình tĩnh nhìn người đàn ông nằm trong lòng mình ra đi, bình tĩnh xem hết trí nhớ mà y để lại cho mình, bình tĩnh siết chặt cây đũa phép trong tay ——  cuộc chiến của cậu, vẫn còn chưa kết thúc.

Tới khi Chúa tể Hắc Ám hoàn toàn ngã gục, rốt cuộc thì tai họa ngầm lớn nhất của giới pháp thuật cũng tan biến, thiếu niên bình thản quay về căn Chòi Hét, ôm lấy thi thể của y.

“Nhất định là thầy rất muốn được chết, phải không thầy?” Thiếu niên vuốt ve khuôn mặt y, “Nhưng mà… Hết lần này tới lần khác, em không để cho thầy đạt được ước nguyện đó, em không thể để cho thầy chết được, em muốn thầy được sống, sống thật tốt, vì thế…”  Thiếu niên nhẹ mỉm cười, miệng bắt đầu ngâm xướng câu thượng cổ thần chú nọ.

Trên bầu trời mây đen ùn ùn kéo tới, chớp rạch liên hồi, sấm rền vang dội. Cậu thiếu niên khe khẽ thì thầm bên tai người đàn ông rằng: “Dẫu biết rằng điều này là không thể, bởi dù sao em cũng chỉ là một thế thân. Nhưng em vẫn hi vọng… Rằng biết đâu sau này, thỉnh thoảng thầy sẽ vô tình nhớ tới em, dù chỉ một chút thôi… Có được không hả thầy?”

Những giọt mưa tầm tã mỗi lúc một nặng thêm, thân ảnh thiếu niên từ từ ngã xuống đất.

 

————

 

Lời editor: Quà cho Min cưng, vì tớ đã hứa với cưng mà ^^~ Chúc cưng nghỉ lễ Quốc khánh vui vẻ ^^~

7 responses to “[Cứu vớt Kẻ Được Chọn] Chương 1

  1. Eo, hình như đọc truyện này òi, chương hai là chương ngược giáo sư thì phải.

    Vân nhớ hình như giáo sư ban đầu nhìn cứ như rất bình tĩnh trước cái chết của Harry, nhưng dần dần theo dòng thời gian, nổi đau chợt khoét sâu, giáo sư nhìn thấy ảo giác, cứ mơ mơ màng màng, chỉ trong mấy năm mà tóc bạc đi hết, cứ nhìn thấy Harry mỉm cười với mình, sau mười năm thì chết …. Phải vậy không nhễ? Lâu quá rồi ko nhớ =.=

    Ủng hộ truyện này nghen, cố lên Nguyệt ơi ~~~~

    • Chuẩn rồi đó nàng. Về sau thì cả hai cùng.. tèn tén ten ^^~

      Cảm ơn nàng đã ủng hộ ta. Ta chân thành cáo lỗi vì đã chưa beta thêm được tí Hero nào cho nàng mà lại đi ham hố thế này. Ta sẽ cố gắng đền bù trong tháng này cho nàng (bằng tất cả sức mình có thể) TT^TT

      • Hì hì, cố lên ghen, mà có gởi nhớ báo trên yahoo cho Vân nhé, chứ dạo này Vân ít khi lên mạng, cứ thui thủi ngồi trong phòng làm bài lắm =.=

        Yêu nàng [hôn gió] [chạy]

  2. chào chủ nhà !hu hu sao ta thấy bất công cho hary bây giờ quá à ,không được nghe tiếng yêu của giáo sư !dù giáo sư có quay về quá khứ rùi đối tốt với harry thì đó cũng không phải chân chính harry đã yêu thầy ,hy sinh vì thầy (harry đó không có ký ức của harry đã bị tổn thương)!sao ta thấy xót xa làm sao ấy

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s